(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Thư Gởi Kim Loan tại đây)
Kính thưa quý thính giả,
Chúng ta đang nghe quyển sách “Thơ gởi Kim Loan” của Mục Sư Tiến Sĩ Charlie Shedd, trong đó tác giả dùng hình thức của những bức thư để chia sẻ tâm tình và kinh nghiệm của người làm cha và đồng thời là một Mục Sư đầy kinh nghiệm trong vai trò tư vấn hôn nhân. Mục đích của sách là để giúp các cô gái đang đứng trước ngưỡng cửa hôn nhân chuẩn bị cho những ngày hạnh phúc trong mái ấm riêng. Tuần trước chúng ta đã nghe lá thơ thứ bảy với chủ đề “Hãy Khen Chàng Thật Tuyệt”. Trong phần đầu, tác giả nhắc nhở rằng: Khi hai cô cậu còn là người yêu, họ thường nghĩ đủ mọi cách để làm đẹp lòng nhau. “Tôi làm sao cho chàng vui lòng đây?” hoặc “Tôi không hiểu nàng có thích như thế không?” Đó là những câu hỏi thường gặp trên môi miệng những người tán tỉnh nhau.
Cặp vợ chồng nào khôn ngoan chính là họ biết tiếp tục dùng những lời biểu lộ tình yêu như vậy trong cuộc sống lứa đôi, và còn phải tăng thêm theo thời gian nữa. Hôm nay chúng ta sẽ tiếp tục chủ đề này.
Kim Loan thương mến của Ba,
Một điểm nữa là tánh quá mẫn cảm. Khi chàng hay tự biện minh cho uy thế mình quá, khi hạnh phúc của chàng hoàn toàn tùy thuộc vào cái gật đầu của người ngoài ngõ, không phải con đang xuống dốc mà con đã bị té rồi.
Bây giờ một điểm nữa của người vợ khôn ngoan. Mỗi người đàn ông đều có một vài vấn đề họ ưng thích cách đặc biệt nếu được người vợ tán thưởng. Đây có thể là một trò chơi thân mật nho nhỏ giữa tụi con. Nếu con chơi hay, chàng có thể vượt qua điểm đó mà không cần gì khác nữa. Điều đó thật là quan trọng trong lúc đầu, vì xét về một vài phương diện, hầu hết ai cũng vậy, đâu có hay như mình muốn.
Má con rất giỏi về điểm nầy trong những ngày đầu tiên chung sống. Như con biết đó, ba thích chơi đá banh, bóng rổ… Bởi lẽ ba khá lực lưỡng nên ba chơi cũng kha khá. Thế mà sự thật là ba lười lắm.
Bây giờ nhìn lại những sân cỏ mà ba đã chơi, ba đâu có giỏi như ba muốn. Nhưng có một môn mà ba thành công mau chóng. (Dù sao thì đó cũng là một thời của ba!) Đó là môn đô vật. Như con biết đó. Bây giờ ba vẫn còn được một bằng ban khen ở quê ba. Những việc gì xảy ra nếu trong trận chung kết hạng nặng, ba bị đo ván mau hơn ai khác? Ba thích đô vật, và đúng lúc đó ba chịu khổ vì nó. Ba vào trận đấu. Thế là anh chàng khổng lồ (Gô-li-át) là ba của con đây, đã gục ngã thật tủi hổ.
Dĩ nhiên con chưa bao giờ nghe má con nói hết mấy chuyện đó. Nàng giữ bí mật đợi đến khi ba “đủ lớn” để tự mình kể lại. Nàng thật khéo léo khen ba. Rồi cũng như chồng của con sau nầy, chồng nàng đã vượt qua chiếc cầu gãy đó. Chồng con mai nầy cũng thế, sẽ có những lúc vinh, lúc nhục. Con phải tìm hiểu và thông cảm với chàng. Dĩ nhiên công việc nầy đòi hỏi thời gian, nhưng rồi ngày qua tháng lại, cả hai chúng con sẽ thích thú nhìn lại quá khứ. Người vợ khôn ngoan phải biết tế nhị.
Đó là chuyện tầm phào nói qua cho vui. Bây giờ con hãy để ý tới tư tưởng quan trọng nầy: Khi nào đặt tình yêu thật sự, thì tình yêu tuyệt hảo chính là lòng thành thật tuyệt đối phải có trong những lời khen tặng.
Có một số các bà đi đâu cũng huyênh hoang toe toét. Bên ngoài có thể có những người đàn ông tỏ ra khoái chí, nhưng thật sự đàn ông họ thích người yêu của họ khen tặng hơn là phỉnh nịnh. Con hãy nhớ kỹ rằng con phải tin chắc những lời nói của con là những cảm nghĩ trung thực. Chàng muốn con thành thật.
Trước khi dán thư lại, ba muốn con cùng đọc lại một lần nữa: “Em tin anh thật là tuyệt.”
Nếu có một câu nói nào đáng giá mồ hôi nước mắt, chính là câu nói đó. Ba hy vọng Vĩnh-Sơn cũng sẽ cùng con vang lên tiếng hát yêu đời. Xin cho chàng cứ hát mãi nhiều lần bằng biến khúc. Và cho dù chàng không hát, con đừng chờ đợi, chính con hãy bắt đầu hát đi. Nếu chàng là con người bình thường như ba nghĩ, thế nào cũng có phản ứng, và đó là phản ứng tốt.
Hễ khi nào con gặp được một người đàn bà yêu đời, con hãy tin chắc đó là người biết mình được yêu. Đối với người đàn ông tự tin cũng thế.
Chúng con có thể giúp nhau phát triển những gì tốt cho nhau nếu chúng con biết nhìn tốt cho nhau, và nói ra những điều đó.
Chúc con được mọi lời khen hay.
Ba
TÁI BÚT: Có một câu chuyện cổ, đoán là ở Vermont. Người ta kể rằng có một ông già khùng khùng sống 21 năm với vợ mà không nói với nhau nửa lời. Rồi một hôm vào lúc ăn sáng, ông đánh tan bầu không khí yên lặng bằng câu nói: “Nầy cưng, thỉnh thoảng anh nghĩ mối tình em dành cho anh sâu đậm quá sức, làm cho anh không thể thốt ra lời với em được!” (Hy vọng đây chỉ là huyền thoại truyền miệng ở New England chứ không phải là sự thật!)
Kính thưa quý thính giả,
Chúng ta vừa chấm dứt lá thơ thứ 7. Sau đây, kính mời quý vị nghe lá thơ thứ 8 được viết trong đề tài:
8. Tánh Tình, Thật Rắc Rối
Kim-Loan, con thân mến,
Tối qua trước khi đi học, con đã hỏi ba: “Con không thể làm gì đối với tánh tình kỳ cục đó sao?” Con bảo rằng Vĩnh-Sơn “hay sị mặt xuống lắm.” Ba biết trong lòng con đau khổ lắm.
Bây giờ con hãy thử bắt đầu với một sự kiện mà con phải đối phó: Tánh tình là một phần bản tánh tự nhiên của con người. Theo kinh nghiệm của ba, điều đó chẳng trừ người đàn ông nào cả. (Và điều đó cũng chẳng trừ người đàn bà hay đứa trẻ nào hết). Chỉ có một khác biệt, đó là mức độ, nơi chốn, thời gian hoặc một cái gì đó khác ảnh hưởng tới tánh tình thôi. Lúc cao hứng, khi chán đời là trạng thái của mỗi tâm hồn. Ngay cả thánh nhân cũng có lúc cảm thấy chán nản.
Con thử nghĩ xem, chiếc thang cuộn hai chiều lên xuống này có phải là một phần cuộc đời không? Nhạc có lúc trầm lúc bổng. Thiên nhiên có chu kỳ đều đặn. Lịch sử có lúc thịnh lúc suy. Như thế là mọi sự đều đổi thay, và nó cũng chẳng trừ gì các ông chồng.
Con nên biết ơn những phúc hậu do luật tương phản đó, do những kinh nghiệm này đem lại. Khi người yêu của ta có tánh tình không được đẹp, nó có thể giúp ta nhìn thấy đức tánh tốt rõ ràng hơn sau khi cơn thống khổ đã qua. Vì ta đã có thể nhìn thấy người yêu của ta với những khuyết điểm nhứt, nên ta nhận được rõ giá trị của người với những ưu điểm hơn.
Hình như con muốn hỏi: Thế sao tánh tình xấu không từ trạng thái tự nhiên chuyển qua “bịnh hoạn?” Dĩ nhiên là có, và một cách đo lường nó là thời gian nó trồi lên. Bất cứ tánh tình xấu nào mau trở thành tốt đều chứng tỏ cho ta biết một nội tâm lành mạnh, chỉ cần kiểm soát lại khoảng cách đều đặn của nó.
Thời gian khó chịu ngày một gia tăng nhanh chóng ư? Đó có thể là triệu chứng xấu của chiếc vòng lẩn quẩn: ngày khá ngày, không! Khi đó con nên tìm đến chuyên viên để giúp con an tâm vui vẻ trở lại.
Bây giờ đến một vấn đề khác thật quan trọng: Khi chàng chán nản, hãy cố gắng hết sức đừng buông xuôi theo chàng. Dĩ nhiên là điều đó nói thì dễ, làm thì khó. Và phải có một thời gian để luyện tập. Khi chàng buồn, con dễ buồn theo chàng lắm.
Bởi lẽ con yêu chàng tha thiết, con muốn chia xẻ mọi sự với chàng hoàn toàn, và thoạt nhìn con tưởng như phải cùng chán nản với nhau! Nhưng “chung nhau” theo ý nghĩa cao đẹp nhứt không phải là cùng nhau sống trong mực độ thấp kém nhứt.
Khi chàng chán nản, nếu con có thể giữ tâm hồn con đầy phúc hậu cao cả, chính đó là con thật sự giúp chàng mau phục hồi hơn là các cách thức khác. Lúc đầu chàng sẽ có thể giận dữ khó chịu. Vì là người, ta không bao giờ hoàn toàn thống trị được thằng quỉ nhỏ ẩn náu trong ta. Ba nói thế là đối với những ai không thể chịu được người khác vui vẻ khi mình cảm thấy buồn thảm.
Nhưng cơn giận dữ này sẽ qua đi nếu con biết giữ bình tĩnh. Qua khỏi rồi, chàng sẽ vui mừng vì con có một đôi chân bám chặt vào đất cứng. Rồi biết đâu sau đó chàng lại phải hành động như vậy khi đến lượt con bị xuống dốc.
Kính thưa quý thính giả,
Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngưng phần đọc sách hôm nay tại đây. Tuần sau chúng ta sẽ nói thêm về chủ đề: “Tính tình thật rắc rối”. Chúng tôi hy vọng quý thính giả sẽ tiếp tục theo dõi tiết mục đọc sách hàng tuần để chúng ta cùng nhau học hỏi cách giữ cho tình yêu trong hôn nhân bền vững mãi với thời gian. Phát Thanh Hy vọng xin kính chúc quý thính giả một tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè và mong được tái ngộ cùng quý vị trong chương trình phát thanh lần tới.