(Mời bạn bắt đầu cuốn sách Yêu Thương Và Tôn Trọng tại đây)
Kính thưa quý thính giả,
Chúng ta đang ở chương thứ nhất của quyển sách Yêu Thương Và Tôn Trọng của Tiến sĩ Emerson Eggerichs với chương đề: Bí Quyết Đơn Giản Để Có Một Cuộc Hôn Nhân Tốt Đẹp Hơn. Tuần qua chúng ta đã nghe lời tâm sự của tác giả, trong đó ông thành thật chia sẻ lại những kinh nghiệm đớn đau của người con trong một gia đình đầy sóng gió. Ông đã thú nhận như sau:
Tôi đã từng là một đứa con trong một gia đình không hạnh phúc. Ba mẹ tôi đã ly dị khi tôi lên một. Sau đó họ tái hôn với nhau, nhưng khi tôi được năm tuổi, họ lại chia tay lần nữa. Họ trở lại với nhau khi tôi học cấp ba, và những năm tháng tuổi thơ của tôi đầy những ký ức của việc la hét và sự căng thẳng âu lo. Tôi đã thấy và nghe những điều còn ghi khắc mãi trong tâm hồn tôi, và nhiều lúc tôi khóc một mình rồi ngủ thiếp đi. Tôi nhớ mình đã cảm thấy một nỗi buồn sâu xa.
Khi hồi tưởng lại cách ba mẹ tôi đã sống một đời sống hầu như xung đột thường xuyên, tôi có thể thấy vấn đề gốc rễ của tình trạng không hạnh phúc của họ. Không khó để thấy rằng mẹ tôi đang kêu gào mong được yêu thương và ba tôi thì mong muốn được tôn trọng trong vô vọng. Ba biết rõ là Mẹ không tôn trọng ba. Ba sẽ tức giận đối với một số việc nào đó và làm tâm hồn của Mẹ bị tổn thương. Động lực này giữa hai người là lối sống của tôi trong thời thơ ấu và kéo dài sang những năm niên thiếu của tôi.
Sau khi ba mẹ tôi tin nhận sự cứu rỗi của Chúa Jesus thì một sự thay đổi bắt đầu trong gia đình chúng tôi, nhưng những vết sẹo vẫn còn đó. Giờ đây khi hồi tưởng lại, trong lòng tôi không có sự cay đắng, nhưng chỉ có nhiều sự tổn thương và buồn bã. Tôi đã cảm thấy suốt tuổi ấu thơ của mình, và tôi có thể thấy rõ rệt hiện nay, rằng cả hai ba mẹ tôi đã phản ứng với nhau một cách tự vệ. Nan đề của họ là họ đã có thể xúc phạm nhau dễ dàng nhất, nhưng họ không có công cụ nào để thực hiện một vài sự hòa giải nhỏ vốn có thể tắt đi những “súng phun lửa” của họ.
Kính thưa quý thính giả,
Trong khi ở tại Wheaton, tôi gặp gỡ một cô gái khỏe mạnh và thánh khiết, đầy lạc quan, đem lại ánh sáng trong mọi căn phòng cô bước vào. Sarah là người tích cực, đầy yêu thương, và biết quan tâm đến người khác nhất mà tôi từng được gặp. Cô yêu Chúa và mong ước phục vụ một mình Ngài mà thôi. Lẽ ra cô đã có cả tấn gánh nặng từ cuộc ly hôn vốn đã xé nát gia đình cô, nhưng cô không để cho nó làm vẩn đục tâm hồn mình. Thay vào đó, cô đã chọn tiếp tục tiến bước. Cô không chỉ có vẻ đẹp thu hút, song tôi biết mình có thể thức giấc mỗi ngày bên cạnh một người bạn.
SỰ “BẤT ĐỒNG Ý KIẾN” VỀ CHIẾC ÁO VÉT VẢI JEAN
Tôi cầu hôn Sarah khi cả hai chúng tôi vẫn còn ở đại học, và cô đồng ý. Trong khi vẫn còn đính hôn chúng tôi đã nhận được một lời gợi ý về cách thức những người chồng và những người vợ có thể rơi vào những sự cãi lẫy hầu như không vì lý do gì cả. Giáng sinh đầu tiên ấy Sarah may cho tôi một cái áo vét bằng vải jean. Tôi mở chiếc hộp, cầm cái áo vét lên, và cảm ơn cô ấy. “Anh không thích cái áo đó,” cô nói. Tôi vô cùng bối rối nhìn cô và đáp, “Anh cũng thật sự thích nó mà.” Thật sắt đá, cô nói, “Không, anh không thích. Anh không tỏ vẻ hứng thú gì cả.” Sửng sốt, tôi nghiêm nghị lặp lại, “Anh cũng thật sự thích nó.” Cô phản công. “Không, anh không thích. Nếu anh thật sự thích nó, thì anh sẽ tỏ ra hứng thú và cảm ơn em nhiều lần. Trong gia đình em mọi người nói, ‘Ôi chao, đúng là thứ mà mình mong muốn!’ Có sự nhiệt tình trong đó. Giáng sinh là một thời gian thật tuyệt vời, và mọi người bày tỏ điều đó.”
Sarah và tôi khám phá rằng “những người cưới gả sẽ đối diện nhiều điều lo lắng phiền lòng trong đời này...” (I Cô-rinh-tô 7:28 bản NIV).
Đó là phần giới thiệu của chúng tôi về cách thức Sarah và Emerson đáp ứng trước quà tặng. Sarah sẽ cảm ơn người ta hàng chục lần khi một điều gì đó khiến cô cảm động sâu xa. Bởi vì tôi không cảm ơn cô ấy hết lời, cô cho rằng tôi đang tỏ ra lịch sự nhưng trong lòng lại nôn nóng để cho cái áo vét ấy vào thùng lạc quyên của Hội Từ Thiện Cứu Thế Quân. Cô biết chắc tôi đã không quý trọng điều cô đã làm và đã không đánh giá cao cô. Đối với tôi, tôi cảm thấy bị phê phán vì đã không có thể là và cư xử theo một cách thức nào đó. Tôi cảm thấy như thể mình không được chấp nhận. Toàn thể câu chuyện về cái áo vét khiến tôi kinh ngạc tột bực. Trong suốt tình tiết về câu chuyện cái áo vét, mặc dầu không ai trong chúng tôi nhận thức rõ ràng điều này vào lúc đó, Sarah đang cảm thấy không được yêu thương còn tôi thì đang cảm thấy không được tôn trọng. Tôi biết Sarah yêu tôi, nhưng, mặt khác, cô ấy đã bắt đầu thắc mắc liệu tôi có cảm thấy về cô như cô cảm thấy về tôi chăng. Đồng thời, khi cô phản ứng trước thái độ “không hăng hái” của tôi khi đón nhận cái áo vét, tôi cảm thấy như thể cô đã không thật sự thích con người của tôi. Tuy nhiên, trong khi chúng tôi không biểu lộ điều này, những cảm nhận của việc không được yêu thương và không được tôn trọng này đã bắt đầu nảy sinh bên trong. Chúng tôi kết hôn năm 1973 trong khi tôi đang hoàn tất văn bằng cao học về truyền thông của mình từ Trường Cao Học Wheaton. Từ đó chúng tôi đi đến Iowa để thi hành chức vụ, và tôi đã hoàn tất văn bằng cao học thần học từ Chủng viện Dubuque. Tại Iowa, tôi cùng một vị mục sư khác khởi sự một trung tâm tư vấn Cơ Đốc. Trong suốt thời gian này, tôi bắt đầu một sự nghiên cứu nghiêm túc về những sự khác biệt giữa phái nam và phái nữ. Tôi có thể cảm thấy đồng cảm với những thân chủ đến nhờ tôi tư vấn bởi vì Sarah và tôi cũng đã từng trải sự căng thẳng vì chúng tôi thuộc hai giới tính hoàn toàn khác nhau.
EM CÓ THỂ ĐÚNG NHƯNG LẠI SAI KHI LÊN GIỌNG THẬT CAO
Ví dụ như, Sarah và tôi rất khác biệt về sự tương tác xã hội. Sarah thì hay chăm sóc, rất quan tâm đến người khác, và yêu thích nói chuyện với nhiều người về nhiều thứ. Sau khi Sarah được ở bên cạnh người khác, cô ấy như được thêm năng lực. Còn tôi thì có khuynh hướng hay phân tích và xử lý mọi việc hầu như rất điềm nhiên, không xúc cảm. Tôi được tiếp thêm sinh lực khi nghiên cứu một mình suốt nhiều giờ. Khi tiếp xúc với người khác về mặt xã hội, tôi tương tác cách chân thành nhưng lại ít thân thiết hơn nhiều so với Sarah. Một đêm nọ khi chúng tôi đang lái xe về nhà từ một nhóm học Kinh Thánh nhỏ, Sarah bộc lộ một số cảm nghĩ rõ rệt vốn đã từng chất chứa trong cô suốt mấy tuần lễ. “Anh đang làm phiền mọi người trong buổi học Kinh Thánh tối nay của chúng ta,” cô nói, gần như giận dữ. “Anh dọa dẫm mọi người với sự im lặng của anh. Và khi anh lên tiếng thì đôi lúc anh lại nói một điều gì đó vô cảm. Những điều anh nói với cặp vợ chồng mới đến nghe thật tồi tệ.” Tôi sững sờ nhưng cố biện hộ cho mình. “Em đang nói về điều gì vậy? Anh đang cố lắng nghe mọi người và cố hiểu xem họ đang nói gì mà.” Câu trả lời của Sarah lại càng cao giọng hơn. “Anh cần phải làm cho mọi người cảm thấy thư giãn và thoải mái hơn.” (Khi nói câu này, âm lượng của cô tăng cao hơn chút nữa.) “Anh cần phải làm cho họ nói ra suy nghĩ của mình.” (Giờ đây Sarah gần như đang hét to.) “Đừng có quá khép kín như thế nữa!” Tôi không phản ứng trong vài giây bởi vì tôi đang cảm thấy bị làm nhục, không chỉ bởi điều cô ấy đã nói mà còn bởi thái độ và giọng nói của cô nữa. Tôi đáp, “Sarah, em có thể đúng nhưng lại sai khi lên giọng thật cao như thế.” Sarah nhớ lại rằng cuộc nói chuyện của chúng tôi tối hôm ấy trong xe hơi đã làm thay đổi đời sống cô. Có thể là cô đã chính xác trong sự đánh giá cách tôi đang cư xử với mọi người, nhưng cách nói của cô lại tàn hại quá mức. Cả hai chúng tôi xử lý nhiều điều trong đời sống của mình nhờ vào cuộc nói chuyện đó. (Chúng tôi thỉnh thoảng vẫn còn nhắc nhau, “Em biết không, em có thể đúng nhưng lại sai khi lên giọng thật cao.”) Nhìn chung, tôi nghĩ Sarah đã cải thiện hơn nhiều từ cuộc nói chuyện đó so với tôi. Chỉ mới tuần rồi cô đã nhắc nhở tôi phải nhạy bén hơn với ai đó. (Và điều này xảy ra sau hơn ba mươi năm trong chức vụ!)
Kính thưa quý thính giả, Phát Thanh Hy vọng xin tạm ngưng phần đọc sách hôm nay tại đây. Kính chúc quý thính giả một tuần thật nhiều niềm vui và bình an bên gia đình cùng bạn bè và mong được tái ngộ cùng quý vị vào tuần sau.